Prelude...
Nhớ không em từng con đường góc phố
dẫu thân quen cũng đã quá xa rồi
chiếc ghế ngồi lặng lẽ một mình thôi
ai sẽ gọi ly cà phê buổi sáng
Có nỗi buồn của một ngày không nắng
chút sương mù và ngọn gió vây quanh
có tiếng cười thật nhẹ đến mong manh
bài Prelude hòa tan trong nỗi nhớ
Mới hôm qua bây giờ không còn nữa
kỷ niệm tàn năm tháng chẳng bình yên
lại quay về từ một phiá không em
ngơ ngác đợi bóng hoàng hôn quạnh vắng
Mùa đang xuân sao bàn tay bỗng lạnh
tình vẫn đầy mà xa cách nơi đâu
cơn mưa chiều là khúc hát xa nhau
bài prelude hòa tan trong nỗi nhớ
Phạm Ngọc
14052005
Saturday, September 15, 2007
Subscribe to:
Posts (Atom)